Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Ngày bão nổi....




Em lại về với quá khứ thương đau
Không khóc được, chỉ thấy lòng chua xót
Lời yêu cũ bỗng trở về thổn thức
Mà anh xa, anh đã mãi xa rời!!!

Có bao giờ anh nhớ nữa hay thôi
Bài thơ viết tặng em
dẫu không còn dang dở
Nụ hôn nào trao nhau ngày tháng cũ
Để bây giờ nghe tê tái anh ơi!

Xin chỉ là cái quá khứ xa xôi
Đừng nhắc nữa những bài ca đã cũ
Đừng vương vấn, đừng hờn ghen chi nữa
Bởi em chỉ là em như thế mà thôi !! —


Xin được trở về thuở ấy trinh nguyên
Mắt thôi ướt mỗi đêm về đơn lẻ
Tình yêu dẫu có mặn nồng đến thế
Má áp môi kề rồi bỗng trở thành không.

Biển muôn đời vẫn cứ rộng mênh mông
Sóng vẫn hát bài tình ca năm cũ
Và em biết chỉ riêng mình không thể
Đi cùng anh cho đến cuối con đường.



VỀ THƯỜNG XUÂN ĐI ANH !



Về Thường Xuân đi anh


Tắm dòng sông xanh, du thuyền hồ Cửa Đạt

Nếm vị cay thơm mùi thơm Quế Ngọc 

Nắm tay nhau lên đỉnh Pù Rinh 

Thăm Thác Bảy Tầng, Hòn Mài Mực đá thiêng

Dấu tích của cha ông thuở trước

Hội Thề Lũng Nhai trường tồn cùng đất nước

Đền thờ Danh nhân Cầm Bá Thước linh thiêng.

Về Thường Xuân đi anh !

Em sẽ chờ anh nơi Ngã Ba Đồng Chó

Con đường thênh thang bốn mùa hoa nở

Màu tím hoa sim bao ngày mong nhớ

Núi Đôi chập trùng mây tím buổi hoàng hôn!


Về Thường Xuân đi anh!!!





Lẽ đời ai ơi!




Những kẻ vênh vang suốt cả ngày
Vỗ ngực rằng: ta giỏi lắm thay !
Miệng niệm Nam Mô...tay vấy bẩn
Đi tu nghìn kiếp cũng không tày.
Sống ở trên đời tâm hướng thiện
Năng làm ít nói thế là hay!
Bao đời vẫn vậy câu đạo lí
Đừng nên dối bạn với lừa thầy.
                                   Tháng 7/2013
                                          Thu Hiền
Chỉ là Thơ thôi
Vẫn là bếp núc, dưa, cà
Vẫn là em với đậm đà duyên quê
Sớm khuya một lối đi, về
Chăm lo cuộc sống bộn bề, anh Ơi!

Là thơ, chỉ là thơ thôi!
Xin đừng ngó ý để rồi hờn ghen.
Cuộc đời với những bon chen
Thơ là giây phút bình yên cõi lòng.

Trăm năm cái nghĩa vợ chồng
Trời cao, biển rộng cũng không sánh bằng.
Dẫu thơ có chút đèo bòng
Là thơ thôi nhé! xin đừng trách chi.
                                  Tháng 8/2013

VỀ QUÊ


Ta về xin bát canh chua

Ngày xưa mẹ nấu mát trưa nắng hè

Ta về xin ngụm nước chè

Dịu dàng hương của làng quê thuở nào

Ta về xin cánh diều chao

Mênh mông triền cỏ ngọt ngào gió đưa.

Ta về xin một làn mưa

Lao xao lay động khóm dừa trước sân.

Ta về xin một khoảng sân

In bàn chân mẹ tảo tần sớm hôm

Ta về xin một bát cơm

Lạc, vừng làm muối ta đơm cho đầy.


Ta về xin chút heo may

Vẳng đưa tiếng mẹ ru ngày còn thơ...

Ta về xin một vần thơ

Viết về quê mẹ đến giờ chưa xong.

Ta về xin một chút hồng

Màu hoa gạo rụng, ta hong tháng ngày.



Ta về xin chút men cay

Rượu nồng mẹ nấu cho say thật nhiều.

Ta về xin chút thương yêu

Trong vòng tay mẹ sớm chiều, ta ơi !!!

                                                   Tháng 8/2013

                                                          Thu Hiền


Biển và anh


Con sóng vô tình làm em nhớ anh
Buổi bình minh bước chân trần trên cát
Bàn tay nắm bàn tay anh thật chặt
Đôi trái tim cùng hòa nhịp sóng xôn xao.

Anh có nghe biển thương nhớ cồn cào
Con sóng nào đẩy thuyền trôi xa bến.
Giờ anh xa, chỉ mình em với biển
Vẫn mơ về nơi ấy, chỉ anh thôi!!!



Thu Hiền/ 14/ 8/2013

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Mưa

Hạt mưa rơi đến vô tình
Làm cây lá cũng giật mình đung đưa,
Hạt rơi lúc nhặt, lúc thưa
Giọt rơi đầy cả giấc trưa em nằm
Bà em tóc bạc hoa râm
Ngồi nhìn ra phía xa xăm, khóc thầm!
Bà thương cha ở chiến trường
Mưa làm ướt áo trên đường hành quân.
Em về, mưa ướt bàn chân
Nghĩ thương cái giậu cúc tần ướt mưa.
Mẹ em cày cấy sớm trưa
Em thương biết mấy cho vừa, mưa ơi!!!!
                               Thu Hiền. Tháng 9/2013