Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013


Nói với con về những con đường...


Có những con đường quanh co...

Hình ảnh: Theo blog Nhím


Có những con đường đất gập ghềnh sỏi đá...


Hình ảnh: Theo blog Nhím


Có những con đường bằng phẳng sạch bóng...


Hình ảnh: Theo blog Nhím


Có những con đường gầy gò phủ đầy lá rụng...


Hình ảnh: Theo blog Nhím


Có những con đường lấp lánh nắng đẹp huyền hoặc
như trong những câu chuyện cổ tích...


Hình ảnh: Theo blog Nhím


Nhưng cũng có những con đường trần trụi lạnh lẽo...


Hình ảnh: Theo blog Nhím


Và có những con đường cho ta đầy cảm xúc thăng hoa!


Hình ảnh: Theo blog Nhím

     Vì trong cuộc sống có rất nhiều con đường, nên sẽ có những lúc ta phải băn khoăn chọn lựa. Sẽ có lúc cuộc sống hay chính niềm khát khao những điều mới mẻ trong ta sẽ buộc ta phải rời bỏ con đường cũ, đặt ta trước nhiều con đường mới và khiến ta phải suy nghĩ chọn lựa một con đường để tiếp tục cuộc hành trình mới... 

     Nếu có lúc đó, con hãy bình tĩnh cân nhắc, dũng cảm chọn một con đường để vững chãi bước đi. Và nếu đã quyết định, đừng bao giờ băn khoăn về quyết định của mình. Hãy can đảm bước tới, tận hưởng niềm vui khám phá đích đến và chinh phục những trở ngại trên con đường mình đã chọn. Đừng trăn trở tiếc nuối vì dù đó là một con đường không mang đến cho con tất cả những điều con mong đợi, nó vẫn tặng cho con những trải nghiệm phong phú và các bài học quý giá cho lần lựa chọn con đường mới tiếp theo.



Hình ảnh: Theo blog Nhím


        Rất nhanh thôi sẽ đến lúc con đủ lớn khôn để tự chọn lựa con đường của riêng mình. Có thể con chỉ bước đi mãi trên một con đường... Cũng có thể con phải đi đi về về trên nhiều con đường trước khi đạt được đích đến mà con mong muốn. Nhưng dù bước đi trên bất cứ con đường nào, mẹ mong con luôn vững tin với chọn lựa của mình và cảm thấy sự hân hoan được tìm tòi, khám phá những điều mới lạ luôn tồn tại trên mỗi con đường mới. Đó chính là phần thưởng quý giá cho người đang dấn chân trên con đường ấy... 
    Và, con biết không? con có thể sẽ vấp ngã bất cứ lúc nào trên con đường mà con đã chọn. Cũng như cuộc sống sẽ không tránh khỏi những sai lầm, thất bại, cả những đau khổ và tuyệt vọng...Những lúc như thế, mẹ mong rằng con hãy luôn cố gắng đứng dậy bằng chính nghị lực của mình. Hãy trở về bên mẹ khi nào con muốn. Vì mẹ luôn dõi theo mỗi bước con đi. Mẹ luôn ở bên con ...Hãy nhớ nhé, con yêu!
                                                 (Thu hiền - những ngày của tháng Tư)



 
Miếu hoang đầu làng - Nơi chứa đựng bao nhiêu điều huyền bí ...
 

 
Cổng làng, cây đa- Một nét đẹp chỉ có ở làng quê Việt Nam

 
Bạn đã bao giờ trải nghiệm cảm giác về làng quê Việt Nam với bát nước chè xanh, chiếc quạt mo cau vào một buổi trưa hè?


 
Thiếu nữ bên Giếng nước 


 
Mái đình


 
Những bức tường rêu phong


 
Đường làng lát gạch đỏ 



 
Từ Đường- nơi thờ cúng và họp họ ( một nét đẹp văn hóa của làng quê Việt Nam)



Mái nhà xưa




Cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay!



Những bức ảnh đen trắng gợi nhiều cảm xúc

Sự thiếu vắng sắc màu rực rỡ khiến những tấm ảnh đen trắng toát lên sự bí ẩn và mang đến nhiều tình cảm đặc biệt, nhất là nỗi buồn, cô đơn và sự hoài niệm.
Ảnh: Rose DiBiasi.
Ảnh: Mario Mencacci.
Ảnh: Lauren.
Ảnh: Kara Yerex.
Ảnh: Emir Ozsahin.
Ảnh: Marcus Björkman.
Ảnh: Adrian Sommeling.
Ảnh: Victoria Ivanova.
Ảnh: Amnon Eichelberg.

Mưa!!! 

Mưa làm ướt áo em tôi
Mưa làm bến lở, bến bồi sông quê
Em về, nón lá nghiêng che
Mưa làm rối cả tóc thề còn đâu!


Qua cầu, em nhé, đi mau!
Kẻo mưa làm ướt, nhạt màu áo em.
Áo em may vải lụa mềm
Thương em, tôi thức thâu đêm ...nhớ thầm!
                                                                     Thu Hiền








Kính tặng cha mẹ

Xuân về, con kính chúc mẹ cha
Sống khỏe, sống vui với tuổi già
Trên dưới, trước sau vẹn toàn cả
Niềm vui hơn hẳn mấy năm qua!

Cháu con khôn lớn nhờ công mẹ

Nếp nhà vẹn nguyện ấm tình cha
Bao năm vất vả cùng vun xới
Cây phúc xuân này đã nở hoa!!!
Thầy cô và các bạn cũ
(Ảnh họp lớp - 01 /01 2013)





0








Thầy cô và các bạn cũ                                                                                                                                                    


Với đất Thường Xuân


Có nỗi buồn đọng lại trong tôi
Năm tháng ấy dẳng dai và rớm lệ
Chút hương cuối đã tan vào trong gió
Mắt em cười, cơn bão dập lòng anh!



Không có lẽ nào lại tan nhanh
Tình yêu ấy không lẽ nào dễ mất.
Đừng nói em ơi, những lời li biệt
nhói buốt hồn anh bóng em ảo ảnh



Hãy cho anh phút giờ yên tĩnh
Ở cuối con đường có riêng hai đứa
Cánh phượng rơi...cánh phượng rơi...như mơ.
Và đáy mắt chỉ in hình bóng ấy



Ở quê xưa chỉ mình anh ở lại
Với nỗi buồn, một ảo giác cô đơn
Thôi em đi về đi...đi mãi 
Với đất Thường, chi có mùa Xuân!


                  ( Chép lại của T- 1990)






Sao không về, Thầy ơi!


Sao không về, Thầy ơi?

Gốc bàng xưa, khoảng sân trường rộn nắng
Ghế đá nằm im trong nỗi niềm sâu lắng
Hoa phượng vẫn hồng như thuở ấy thôi!

Tuổi thần tiên giờ đã rất xa xôi
Mái trường rêu phong đã thay màu ngói mới.
Chẳng còn đâu những bàn ghế cũ
Và bẳng đen nay cũng khác xưa rồi.

Em về rồi, thương nhớ mãi không nguôi!
Cái thời thơ ngây, cái thời nông nổi
Có nỗi niềm riêng chưa một lần dám nói
Giờ đã xa...đã rất xa xôi!

Sân trường xưa hoa phượng vẫn rơi
Em một mình nhặt hoa, lòng rưng rưng nỗi nhớ
Ở cuối con đường có còn ai đó?
Dõi mắt nhìn ai sau mỗi buổi tan trường!

Bạn bè xưa, nay mỗi đứa một phương
Biết có còn mơ về lớp cũ?
Có bao giờ trên đường đời hối hả
Chợt dừng chân ghé lại một lần thôi...!

                                Tháng 01/ 2013

Một phút xao lòng!


Em ở phương này, anh nơi ấy, rất xa!
Hai đứa ở hai đầu nỗi nhớ
Đất nước rộng dài nên tình đôi lứa
Đêm nằm mơ cũng ước được gần nhau.

Anh bảo ngày xưa ai bắc nhịp cầu
Cho Chức Nữ và Ngưu Lang tái ngộ?
Em không ước mình là Chức Nữ
Chỉ mong một lần được nắm tay nhau!

Xin một lần thôi đầu tựa mái đầu
Mắt trong mắt, môi kề môi thật chặt
Để được nghe trái tim mình thổn thức
Một lần thôi để sống trọn kiếp người!

...Là em đa tình một chút thế thôi
Đời rộng lắm làm sao ôm hết được
Tình yêu ấy xin chỉ là mơ ước
Xin gửi lại anh một phút xao lòng!



Thu Hiền- tháng 3/2013


                                   
             

    Vô tình


Người về thăm quán, thăm quê
Mà ta cứ ngỡ người về.... thăm ta!
Ta mong người đến cho quà
Ta mong người hỏi thăm ta một lời.
Sao vô tình thế người ơi!
Thu Hiền- Tháng 3/2013

BẠN THƠ



( Đáp lại bài thơ của Vũ Huy Hoan đã đăng trên blog 

có địa chỉ truy cập: http://vungdathoang.blogspot.com/ )


Cuộc đời dẫu chẳng ví bằng tiên!

Không khổ vì ta thiếu bạc tiền

Bầu rượu, túi thơ nghiêng hết thảy

Sung sướng vì ta có bạn hiền!!!

                                            Tháng 4/2013

                                                   Thu Hiền


images


Nhắn người đi trước


(Thơ này tôi viết để tri ân những anh hùng liệt sĩ đã hi sinh vì tổ quốc, trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước, nhân dịp viếng nghĩa trang liệt sĩ  đêm 27/7/2012)
Tôi nghe trong tiếng gió thì thầm
Như tiếng của các anh rất khẽ
Có phải anh đã trở về quê mẹ?
Linh hồn vui hát khúc bình yên!
                                                                              
Đất nước mình nay không còn chiến tranh 
Nơi máu đổ trở thành nơi hoa nở
Hạnh phúc bung ra trong từng gốc rạ
Xóm làng ta nay cũng khác xưa rồi!


Mái nhà tranh thay ngói mới đỏ tươi
Thành phố mọc những nhà cao tầng, nhà máy
Các anh về hôm nay, có thấy?
cánh đồng quê ta thẳng cánh cò bay!

Tiếng cuốc ngày xưa thay bằng tiếng máy cày
Máy sát, máy vò rập rình thôn xóm
Những con đường trải bê tông nhẵn bóng
Tuổi trẻ quê mình dang rộng cánh bay!

Tôi biết rằng nơi tôi đứng hôm nay
Thắm máu thịt của cha ông thuở trước
Và thắm đượm cả bao niềm mơ ước
Của tuổi trẻ thế hệ các anh!

Đất nước mình nay không còn chiến tranh
Trăng thanh bình chiếu vàng từng góc phố
Lớp lớp em thơ tới trường hăm hở
Trong lòng ngập tràn ước mơ!