Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Mẹ ơi!                                                      (Thơ)

Đất nước bình yên cha không trở về!
Mẹ một  mình bồng con trên bãi vắng.
Thuở ấy chúng con còn thơ dại lắm
Nào hay đâu mắt mẹ đỏ mỗi chiều!           

                                                                  




Gánh nặng gia đình một mình mẹ chắt chiu
Gánh luôn cả phần cha trong đó
Kĩu kịt trên vai mỗi tháng vài phiên chợ

Dăm bó rau xanh, chục quả trứng gà...

Sớm sớm, chiều chiều trên cánh đồng xa
Mồ hôi thấm từng luống cày, thửa đất.
Mẹ vẫn gánh thay cha phần khó nhọc
Bát cơm mặn mòi chan nước mắt mẹ tôi!

Mẹ giấu đi muộn phiền và chia những niềm vui
Với làng xóm, với họ hàng thân thiết.
Mẹ cho tôi cả bao niềm mơ ước
Cả bầu trời xanh sải cánh chim bay!

Chúng tôi lớn khôn, mẹ già đi mỗi ngày
Lưng còng xuống, đôi vai gầy khó nhọc
Và sương gió in hằn trên mái tóc
Chỉ duy nhất một điều mẹ vẫn mãi không nguôi...

- Cha ở nơi nào? có biết  cha ơi...!
                                                          Thu Hiền 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét