Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Mẹ
Đói lòng ăn củ khoai lang

Nhớ xưa mẹ  luộc mẹ mang ra đồng ! 

Ấm lòng ta lúc đói lòng

Như tình mẹ vẫn đượm nồng tháng năm !

Nghĩ thương Người kiếp long đong

Má hồng để lại trên đồng lúa xanh

Vườn xưa, cam, chuối ngọt lành...

Chắt chiu tình mẹ, ta thành lớn khôn
!





Tóc ngắn dễ thương!





Con gái yêu Với cuộc thi thiết kế thời trang giấy 

             NHỚ !
Gặp anh ngày ấy, Tháng Ba !
Tình yêu nở giữa mùa hoa ngọt ngào.
Vườn xuân, say đắm anh trao !
Ta như lạc bước chân vào cõi mơ.
Tình yêu đẹp tựa ý thơ
Để ta sống lại ngày xưa một thời !
Trăng ơi, vàng nữa hay thôi
Trầu xanh nay đã có vôi để nồng!
Trăm năm mấy bận tương phùng
Để ta tay nắm tay chung lối về.
Dẫu đời mưa nắng bộn bề
Tình ta muôn kiếp tràn trề hương yêu.
Yêu em anh nhé! Thật nhiều !
Yêu anh, em viết thật nhiều ý thơ !
Cho đời đẹp tựa như mơ !

THÔI ANH HÃY CỨ ĐI ĐI !

Anh đi nhé, anh về đâu?
Chiều nay nắng đã ngả màu sang đông
Vòm mây thiếu một sắc hồng
Mình em trở gót về trong lạnh lùng.
Nhủ lòng thôi chẳng đèo bòng
Chẳng đa mang để má hồng truân chuyên.
Bình yên nhé, hãy bình yên !
Đêm dài thôi chớ muộn phiền làm chi.
Thôi anh hãy cứ đi đi....







        Không đề

Hẹn thề chi, anh hỡi anh !
Để cho non nước bỗng thành khói mây !
Hôm nao tay nắm chặt tay
Mà giờ nên nỗi đắng cay tủi hờn.




CẢM XÚC NGÀY GIÁ RÉT !
Em một mình gom chút nắng vô tư
Vẫn lắt lay trong vòm xanh lá biếc
Có nỗi nhớ nào ùa về, da diết!
chợt rùng mình trong rét mướt đông ken !

Đã qua rồi, năm tháng ấy trinh nguyên
Vẫn nông nổi với trăm ngàn mơ ước
Rồi bỗng vụt qua như chưa hề thức
Mộng đêm dài, ai đó lướt qua nhau !

Có thể bây giờ, và cả mai sau
Không thể cháy như cái thời nông nổi !
Bao ngày qua...vẫn qua đi, rất vội !
Em còn lại với mình ! ở phía ấy không anh !





Nếu một ngày

Nếu một ngày em thôi chẳng làm thơ

Không hát nữa khi hoàng hôn chợt tắt
Nếu một ngày bàn chân không bước tiếp...
Xác thân này xin gửi lòng đất sâu

Nếu một ngày...dù có thể rất mau...
Trái tim thôi không còn nhịp đập
Em chỉ xin anh một điều duy nhất
Hãy gọi tên em khi mỗi độ xuân về!

Dẫu có nhọc nhằn trên mảnh đất kia
Hoa vẫn nở và chim vẫn hót
Đời vẫn vậy, trôi xuôi theo dòng nước
Em sẽ hòa mình trong huyền ảo thiên nhiên.

Xin được về nơi vĩnh cửu bình yên
Để không còn mỗi ngày qua khắc khoải!
Mái đầu xanh, em xin gửi lại
Hãy yêu mình hơn thế nhé, anh yêu !