Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

CẢM XÚC NGÀY GIÁ RÉT !
Em một mình gom chút nắng vô tư
Vẫn lắt lay trong vòm xanh lá biếc
Có nỗi nhớ nào ùa về, da diết!
chợt rùng mình trong rét mướt đông ken !

Đã qua rồi, năm tháng ấy trinh nguyên
Vẫn nông nổi với trăm ngàn mơ ước
Rồi bỗng vụt qua như chưa hề thức
Mộng đêm dài, ai đó lướt qua nhau !

Có thể bây giờ, và cả mai sau
Không thể cháy như cái thời nông nổi !
Bao ngày qua...vẫn qua đi, rất vội !
Em còn lại với mình ! ở phía ấy không anh !





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét