Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

pHÚT CHẠNH LÒNG NGÀY MƯA!
Em lại về với quá khứ thương đau
Không khóc được, chỉ thấy lòng chua xót
Lời yêu cũ bỗng trở về thổn thức
Mà anh xa, anh đã mãi xa rời!!!

Có bao giờ anh nhớ nữa hay thôi
Bài thơ viết tặng em
dẫu không còn dang dở
Nụ hôn nào trao nhau ngày tháng cũ
Để bây giờ nghe tê tái anh ơi!

Xin chỉ là cái quá khứ xa xôi
Đừng nhắc nữa những bài ca đã cũ
Đừng vương vấn, đừng hờn ghen chi nữa
Bởi em chỉ là em như thế mà thôi !!
 

NỖI NIỀM NÀY CÓ AI HIỂU ĐƯỢC KHÔNG?
(
Hiền Lê viết tặng một người bạn gái)

Em biết rằng chẳng nghĩa lý gì đâu
Anh sẽ thay thế em bằng người phụ nữ khác
Em không dám hờn ghen hay oán trách
Tình yêu vốn không là duy nhất với đàn ông.

Có bao giờ đàn ông hiểu được không?
Niềm đau thắt trong trái tim phụ nữ.
Dẫu biết rằng với riêng mình không thể
Vẫn một niềm say đắm với yêu tin.



Chỉ mong cho mình một bến đỗ bình yên
Một mái ấm,một bờ vai vững chãi
Và h
ạnh phúc bên chồng con sớm tối
Chỉ chừng này phụ nữ có tội không? 
NHỚ LỜI MẸ XƯA
(Hiền Lê)

Mẹ bảo con hãy cứ thật hiền
Như cái tên mà cha con đã đặt
Cuộc đời vốn còn những điều chua chát
Hãy luôn mỉm cười như hoa nở xinh tươi.

Dù tình đời có cay đắng, con ơi
Hãy vững tâm mà hướng về phía trước
Cuộc sống buồn, vui ai mà so tính được
Phước, họa khôn cùng nào chỉ phải riêng ta.

Con hãy vui và sống thật hiền hòa
Hãy yêu quí những gì ta đang có.
Dẫu ngày kia lại trả về với cỏ
Lòng đất này sẽ chôn chặt thương đau

Có lúc nào con mẹ thấy âu sầu
Hãy về nhé bên vòng tay của mẹ.
Cuộc đời này dẫu mênh mông đến thế
Đau khổ cũng là một góc nhỏ con ơi!
 —
CON THƯƠNG NHIỀU MIỀN TRUNG YÊU DẤU ƠI!!!
(Xin được sẻ chia với đồng bào vùng bão lũ Miền Trung)
Con nghe mà đau xót lắm mẹ ơi!
Cơn bão số mười đi qua miền nắng lửa
Bão tàn khốc đập tan bao nhà cửa
Nghĩ mà thương cảnh mẹ lại long đong.

Con ước mình ngăn được dòng sông
Cho nước lũ không ngập tràn nhà cửa
Con muốn giang đôi bàn tay bé nhỏ
Đuổi đi xa cơn bão kinh hoàng !

Bão qua rồi, đất mẹ lại tan hoang
Con mất bố, những vợ hiền góa bụa...
Trường lớp hoang tàn không còn sách vở
Có những thầy cô bị lũ cuốn đi rồi !!!!

Con nghĩ mà thương lắm Miền Trung ơi!!!
Kể sao hết những nhọc nhằn của mẹ
Mảnh đất bốn mùa gió lào thổi lửa
Đất khô hằn trên tóc mẹ bao năm.

Mùa đông về gió lạnh rét căm căm
Hạ nắng thét rát bầm đôi chân mẹ
Rồi bão bùng, mưa giông, chớp bể...
Có mảnh đất nào gian khổ hơn không?

Thân mẹ gầy ngày chống trọi bão giông
Đêm bồng cháu, vì con không về nữa !
Nước mắt cạn khô, trong lòng lệ ứa
Đến bao giờ đất mẹ hết đau thương ??

Bão qua rồi, từng ngóc ngách, xóm thôn
Chỉ còn những hoang tàn và đổ nát !
Nghĩ về mẹ mà con rơi nước mắt
Xin được về chia sẻ những đau thương!!!



Thôi nhé chiều nay nhạt nắng vàng
Chiều nay có kẻ bước sang ngang.
Em về bến ấy xa xôi lắm
Để lại mình ta phận bẽ bàng.

Ngày xưa em hỡi có còn không ?
Ta nắm tay nhau giữa phố đông
Em cười chúm chím xinh như nắng
Áo trắng tung bay nhẹ cánh hồng.

Ta ước mơ nhiều, ta khát khao
Cùng nhau đi đến tận mai sau
Giờ em lỗi ước, tim ta khóc
Ta thấy hồn ta bỗng nát nhàu !
Xin là gió thôi !


Là gió nhé, anh ơi, là gió
Xin chớ là bão giông!
Bão!!!
Hung tàn!
Sẽ làm cho thế giới trở thành không

Trái đất 

Sẽ....
 Chìm trong hoang tàn và đổ nát !
Là gió thôi...
Nhẹ nhàng  như lời hát ...
Ru êm đềm làn khói nước trên sông.
Là gió thôi !
 Xin chớ là bão giông!

TÌNH ƠI !


Nửa mùa lá bỗng rời cây

Cho nhạt vàng nắng, cho gầy tóc sương. 


Nửa đường đứt gánh yêu thương 



Lòng ta, một thoáng tơ vương bóng người.





Gửi tình theo áng mây trôi




Gửi mây theo gió, gửi trời cho trăng.





Đời qua mấy nốt trầm, thăng




Mấy cơn nắng hạn, mưa vần, bão xoay.





Tình ơi, xưa mấy đắm say!




Mà nay lạc cuối chân mây, hỡi tình !




Mượn !



Có ai cho mượn bờ vai

Rũ bờ tóc rối, đêm dài ta nghiêng.

Có ai cho mượn sầu riêng

Ta về gói lại qua miền đắng cay.

Có ai cho mượn bàn tay



Đêm về nắm chặt, ta say riêng mình.

Có ai cho mượn chút tình

Làm thơ, ta viết, một mình ta vui.

Có ai cho mượn vành nôi

Để ta nghe tiếng ru hời mẹ xưa.

Ta về trong giấc mơ trưa

Lắng lòng nghe tiếng giao thừa tuổi xuân.

Ai cho mượn với trong ngần

Để ta bán kiếp hồng trần cho xong.

Có ai cho mượn tấm lòng

Để mai thôi kiếp đèo bòng, ta ơi !!!

Cho ta mượn chiếc áo tơi

Khâu dăm mũi chỉ, ta phơi giữa đồng.

Ngày xưa ơi! Có còn không ?

Cho ta mượn chút má hồng tuổi xanh.




LÀ ANH !...

Là anh, cho má em hồng

Cho tim ấm nóng, trong ngần tuổi xuân.

Dù cho bão táp, mưa vần...

Cũng không vấy vết phong trần, anh ơi !


Là anh của em đấy thôi !

Như vầng trăng giữa bầu trời bình yên.



Tình ta như cánh chim liền

Dắt tay nhau nhé, qua miền đắng cay .

Thời gian không nhạt đắm say


Tuổi xuân qua vẫn tràn đầy yêu thương.

Cùng nhau qua mọi nẻo đường




Cùng san dâu bể, đêm trường ấp ôm.

Ruột bầu nấu với râu tôm

Ấm lòng nhau buổi hoàng hôn xế chiều.

Trăm năm không nhạt hương yêu

Ước ngàn năm, để thật nhiều đắm say !




XIN ĐỪNG ĐA ĐOAN !

Cho anh một nửa vầng trăng

Anh về làm bánh, ăn năn vợ hiền.

Cho anh một nửa con thuyền


Trầu cau nửa thúng, xin tiền nửa quan




Anh về mua cái tham lam




Để anh đem tặng cho nàng đấy thôi !

Trăm năm đá nát vàng mười




Ngàn năm bia ấy, miệng cười thế gian.




Xin nàng chớ có đa đoan




Kẻo mai xuống dưới suối vàng trách ai ?



Yêu mãi ngàn năm !



Ta đã cùng nhau ở chốn này


Say nồng tựa ở cõi thiên thai ! 

Bờ môi mê đắm, vòng tay siết

Say cả ngàn năm giấc mộng đầy.


Anh hỡi mai này ta cách xa

Ngày mai xa cách vạn sơn hà

Đừng quên anh nhé, câu nguyện ước

Riêng mối duyên này ta với ta!