Mượn !
Có ai cho mượn bờ vai
Rũ bờ tóc rối, đêm dài ta nghiêng.
Có ai cho mượn sầu riêng
Ta về gói lại qua miền đắng cay.
Có ai cho mượn bàn tay
Đêm về nắm chặt, ta say riêng mình.
Có ai cho mượn chút tình
Làm thơ, ta viết, một mình ta vui.
Có ai cho mượn vành nôi
Để ta nghe tiếng ru hời mẹ xưa.
Ta về trong giấc mơ trưa
Lắng lòng nghe tiếng giao thừa tuổi xuân.
Ai cho mượn với trong ngần
Để ta bán kiếp hồng trần cho xong.
Có ai cho mượn tấm lòng
Để mai thôi kiếp đèo bòng, ta ơi !!!
Cho ta mượn chiếc áo tơi
Khâu dăm mũi chỉ, ta phơi giữa đồng.
Ngày xưa ơi! Có còn không ?
Cho ta mượn chút má hồng tuổi xanh.
Có ai cho mượn bờ vai
Rũ bờ tóc rối, đêm dài ta nghiêng.
Có ai cho mượn sầu riêng
Ta về gói lại qua miền đắng cay.
Có ai cho mượn bàn tay
Đêm về nắm chặt, ta say riêng mình.
Có ai cho mượn chút tình
Làm thơ, ta viết, một mình ta vui.
Có ai cho mượn vành nôi
Để ta nghe tiếng ru hời mẹ xưa.
Ta về trong giấc mơ trưa
Lắng lòng nghe tiếng giao thừa tuổi xuân.
Ai cho mượn với trong ngần
Để ta bán kiếp hồng trần cho xong.
Có ai cho mượn tấm lòng
Để mai thôi kiếp đèo bòng, ta ơi !!!
Cho ta mượn chiếc áo tơi
Khâu dăm mũi chỉ, ta phơi giữa đồng.
Ngày xưa ơi! Có còn không ?
Cho ta mượn chút má hồng tuổi xanh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét