TÌNH ƠI !
Nửa mùa lá bỗng rời cây
Cho nhạt vàng nắng, cho gầy tóc sương.
Nửa đường đứt gánh yêu thương
Lòng ta, một thoáng tơ vương bóng người.
Gửi tình theo áng mây trôi
Gửi mây theo gió, gửi trời cho trăng.
Đời qua mấy nốt trầm, thăng
Mấy cơn nắng hạn, mưa vần, bão xoay.
Tình ơi, xưa mấy đắm say!
Mà nay lạc cuối chân mây, hỡi tình !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét