CON THƯƠNG NHIỀU MIỀN TRUNG YÊU DẤU ƠI!!!
(Xin được sẻ chia với đồng bào vùng bão lũ Miền Trung)
Con nghe mà đau xót lắm mẹ ơi!
Cơn bão số mười đi qua miền nắng lửa
Bão tàn khốc đập tan bao nhà cửa
Nghĩ mà thương cảnh mẹ lại long đong.
Con ước mình ngăn được dòng sông
Cho nước lũ không ngập tràn nhà cửa
Con muốn giang đôi bàn tay bé nhỏ
Đuổi đi xa cơn bão kinh hoàng !
Bão qua rồi, đất mẹ lại tan hoang
Con mất bố, những vợ hiền góa bụa...
Trường lớp hoang tàn không còn sách vở
Có những thầy cô bị lũ cuốn đi rồi !!!!
Con nghĩ mà thương lắm Miền Trung ơi!!!
Kể sao hết những nhọc nhằn của mẹ
Mảnh đất bốn mùa gió lào thổi lửa
Đất khô hằn trên tóc mẹ bao năm.
Mùa đông về gió lạnh rét căm căm
Hạ nắng thét rát bầm đôi chân mẹ
Rồi bão bùng, mưa giông, chớp bể...
Có mảnh đất nào gian khổ hơn không?
Thân mẹ gầy ngày chống trọi bão giông
Đêm bồng cháu, vì con không về nữa !
Nước mắt cạn khô, trong lòng lệ ứa
Đến bao giờ đất mẹ hết đau thương ??
Bão qua rồi, từng ngóc ngách, xóm thôn
Chỉ còn những hoang tàn và đổ nát !
Nghĩ về mẹ mà con rơi nước mắt
Xin được về chia sẻ những đau thương!!!
Xin được sẻ chia mất mát với miền Trung
Trả lờiXóaDù chỉ là câu thơ gầy manh mỏng
Cho lòng Mẹ cảm nhận thêm hơi ấm
Đủ yêu tin vượt lên mọi thương đau....