Với đất Thường Xuân
Có nỗi buồn đọng lại trong tôi
Năm tháng ấy dẳng dai và rớm lệ
Chút hương cuối đã tan vào trong gió
Mắt em cười, cơn bão dập lòng anh!
Không có lẽ nào lại tan nhanh
Tình yêu ấy không lẽ nào dễ mất.
Đừng nói em ơi, những lời li biệt
nhói buốt hồn anh bóng em ảo ảnh
Hãy cho anh phút giờ yên tĩnh
Ở cuối con đường có riêng hai đứa
Cánh phượng rơi...cánh phượng rơi...như mơ.
Và đáy mắt chỉ in hình bóng ấy
Ở quê xưa chỉ mình anh ở lại
Với nỗi buồn, một ảo giác cô đơn
Thôi em đi về đi...đi mãi
Với đất Thường, chi có mùa Xuân!
( Chép lại của T- 1990)
Sao không về, Thầy ơi?
Gốc bàng xưa, khoảng sân trường rộn nắng
Ghế đá nằm im trong nỗi niềm sâu lắng
Hoa phượng vẫn hồng như thuở ấy thôi!
Tuổi thần tiên giờ đã rất xa xôi
Mái trường rêu phong đã thay màu ngói mới.
Chẳng còn đâu những bàn ghế cũ
Và bẳng đen nay cũng khác xưa rồi.
Em về rồi, thương nhớ mãi không nguôi!
Cái thời thơ ngây, cái thời nông nổi
Có nỗi niềm riêng chưa một lần dám nói
Giờ đã xa...đã rất xa xôi!
Sân trường xưa hoa phượng vẫn rơi
Em một mình nhặt hoa, lòng rưng rưng nỗi nhớ
Ở cuối con đường có còn ai đó?
Dõi mắt nhìn ai sau mỗi buổi tan trường!
Bạn bè xưa, nay mỗi đứa một phương
Biết có còn mơ về lớp cũ?
Có bao giờ trên đường đời hối hả
Chợt dừng chân ghé lại một lần thôi...!
Tháng 01/ 2013
T kính mến, em chép lại bài thơ T tặng em từ rất lâu. Không biết T còn nhớ không ? Em đăng vào đây chắc không sao chứ ạ?
Trả lờiXóa